1312 – DỰ ÁN ANGEL’S SMILE

Dự án phát triển cộng đồng  Angel’s smile là dự án kết hợp giữa EVG và học sinh, giáo viên trường cấp 2 Nanyang Girls’ High School ( Singapore), được thực hiện tại xã Gia Bắc, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng. Gia Bắc, với 99% dân số là người dân tộc K’Ho, là một trong những xã khó khăn nhất trên đất nước Việt Nam. Thu nhập chính của người dân nơi đây đến từ việc thu hoạch hạt cà phê và trái bắp, nhưng việc trồng trọt, thu hoạch hai loại cây này cũng bị ảnh hưởng nhiều từ thời tiết nên cuộc sống của họ rất khó khăn và bấp bênh. Và cũng chính vì nghèo khó, các em nhỏ nơi đây không nhận được nhiều sự chăm sóc, thương yêu của bố mẹ do bô mẹ phải cả ngày bận làm lụng kiếm tiền, và quan trọng hơn việc học của các em không được sự quan tâm nhiều từ chính gia đình của mình.  Cái vòng tròn luẩn quẩn nghèo đói-ít học- nhân trí thấp-nghèo đói là thứ mà EVG chúng tôi muốn, khao khát được phá vỡ ngay từ những ngày đầu đặt chân lên vùng đất Gia Bắc để làm dự án phát triển cộng đồng cách đây 4 năm.

1464701_690478147637369_1932138047_n

Nối tiếp những dự án trước, từ ngày 15/12/2013 đến 27/12/2013, EVG tiếp tục triển khai một dự án khác tại Gia Bắc với một trong những đối tác lâu năm của EVG, Nanyang Girls’ High School. Nhiệm vụ lần này của chúng tôi là xây 1 nhà vệ sinh EVG cho người dân, 1 lớp học EVG, hái cà phê giúp đợ người dân, dạy học Tiếng Anh cho các em lớp 4, 5, thực hiện “Ngày hội thư viện”  và  đêm văn nghệ cho trẻ em Gia Băc và thăm các hộ nghèo. Trải qua 10 ngày làm việc vất và nhưng cũng rất vui và ý nghĩa tại Gia Bắc, chúng tôi đã về lại Sài Gòn với tâm trạng hạnh phúc vì đã hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách tốt nhất có thể và hơn thế nữa, đã thu lại cho riêng mình những bài học mà chỉ có Gia Bắc và dự án Angel’s Smile mới có thể mang lại được cho chúng tôi.

Và dưới đây là cảm nghĩ của 2 tình nguyện viên Việt Nam đã tham gia vào dự án. Hãy đọc để biết thêm dự án lần này đã mang lại cho họ những suy nghĩ gì và những cảm xúc gì nhé!

Cũng như hãy xem 1 clip ngắm tổng kết lại những hoạt động và những khoảnh khắc thú vị của chúng tôi trong suốt 10 ngày tại Gia Bắc.

—————————–

“OCIP không mang đến những cảm xúc dữ dội, những suy nghĩ thay đổi bản thân hay một bước ngoặt lớn của cuộc đời. Đơn giản vì đây không phải là lần đầu tiên đi tình nguyện và bản thân cũng đã trải qua những điều đó trước kia nên không dễ để được xúc động mạnh mẽ.

OCIP mang đến cho tôi cảm giác yêu thương Việt Nam của tôi và được nhìn thấy tôi của 5 năm trước. Cung đường đèo ngoằn ngoèo dẫn lên Gia Bắc ngập tràn màu xanh của cây rừng tây nguyên bạt ngàn. Một sự phấn khích trào lên. Lâm Đồng đẹp! Việt Nam đẹp! Đi đâu đâu cũng thấy đẹp! Gia Bắc còn làm cho sự phấn khích đó gia tăng gấp đôi. Ở đây thanh bình, giản dị, dịu mát. Sáng sớm thức dậy lúc 5h30 trong tiết trời se lạnh, ăn sáng lúc 6h30 cùng 20 cô học sinh Singapore trong không khí vui vẻ, ấm cúng. 7h30 mang dụng cụ ra “công trường” đang dở dang thi công. Thiệt tình thì công việc mấy cô bé làm trong 1 tiếng, thợ Việt Nam làm trong 5 phút nhưng họ vẫn say sưa làm. 18h30 mọi người tụ họp trong thư viện để làm cái reflection, người khóc, người cười, rồi ôm nhau cho bớt nhớ nhà. 5 năm trước mình cũng như vậy, ngỡ ngàng trước những điều nhỏ bé ở những nơi xa lạ, bật khóc bật cười rồi từ đó mà trưởng thành hơn.

Trở về thành phố, không còn được thấy sương sớm, không còn tất bật mỗi ngày, vật chất đầy đủ, tinh thần tương đối nhưng them Gia Bắc quá!”

Hoàng Thị Quỳnh Anh

———————————-

Sinh viên mới ra trường ai chẳng đầy hoài bão, đam mê và ham đi. Đi nhiều học nhiều! Tự hào lắm thay! Và cũng tự nhận ra mình chi là chú ếch xanh ngồi nơi đáy giếng.

Nghe chú ếch tự truyện nhé!

Từ nhỏ ba mẹ dạy “Lá lành đùm lá rách”. Ối dào đi cũng nhiều, giúp cũng nhiều đó chứ. Nào là tham gia clb tình nguyện, đi từ thiện. Cứ tin rằng giúp được nhiều người kém may mắn lắm. Nhưng đi OCIP nhận ra rằng “không phải cứ cho là khắc là người nhận sẽ hạnh phúc”.

Tình nguyện lần này tưởng là đi chúng ta cùng tình nguyện ai dè còn có cả trách nhiệm LEAD nữa và đoàn mà ếch lead là trường nữ sinh.

Đừng coi thường phái nữ chúng tôi nha! 30 học sinh, sinh viên, 30 cá tính đó, khác nhau đó mà xây được 1 cái toilet, 1 lớp học.

Vài tối tham gia Reflection về nhau và nói lên những gì tôi học được và tôi lắng nghe những gì bạn học được.

Dự án thì chừng đó thôi mà ếch học được cách xây dựng (trét ximăng, trộn hộ) là lẽ đương nhiên nhưng ếch còn học được rằng người leader muốn xây dựng nhóm thành công thì đừng xét đến thành viên nhóm mình là ai, đến từ đâu mà hãy mở lòng ra, cùng nhau “tám”, đừng tưởng “tám” không mang lại lợi ích nha! Bản thân ai lần đầu gặp nhau chẳng tự gán cho người khác cái nhận định mà bản thân nghĩ là đúng. Rồi mở lòng để thấy con người thật của nhau, cùng nhau làm chứ chỉ tay 5 ngón chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.

Học được rằng cho và nhận tưởng chừng là sự việc đơn giản nhưng nếu tự cho cái nhìn tự mãn thì những việc làm ý nghĩa mình là sẽ hoàn toàn là con số 0. Nếu muốn thành công không chỉ có nội bộ nhóm tự điều chỉnh cho hoà hợp mà còn bao nhiêu nhân tố bên ngoài.

Chuyện không hẳn ngoài lề:

Nếu bn có thc ăn trong t lành, qun áo mc trên người, mt mái nhà để v và mt nơi để ng thì bn đã giàu có hơn 75% dân s thế gii.

Nếu bn có tin trong ví để có thđi bt cđâu bn mun thì bn đã thuc 18% người giàu nht trên thế gii này.

Nếu ngày hôm nay bn vn còn sng khoẻ mạnh, không ốm đau bệnh tật thì bạn đã may mắn hơn triệu người khác, những người sẽ không sống sót qua nổi tuần này.

Và nếu bạn đang thật sự đọc và hiểu những dòng chữ này thì tức là bạn đã may mắn hơn 3 tỉ người không biết đọc-viết hoặc bị thiểu năng trí tuệ trên thế giới này.

Những câu này đọc nhiều lần rồi, nhưng trải qua rồi mới hiểu bản thân may mắn đến mức nào. Cuối dự án được tạo điều kiện thăm nhà dân để hiểu thêm về địa phương thì nhận ra một người cha già cùng 4 đứa con nhỏ, chia sẻ nhau 2 cái giường nhỏ 1m6, 2 tấm chăn.  Hằng ngày họ chỉ ăn cơm độn rau rừng, lâu lâu mới có cá khô ăn dè và khi mùa lạnh đến, củi sẽ không được dùng để sưởi ấm mà được dành để nấu những bữa cơm đạm bạc cho qua cơn đói. Cha già nhiều bệnh không thể đi xa, thửa cà phê cùng thửa bắp thì xa đến cả chục cây số, thế mà hai anh em Út và Út ráng, đứa lớp 1, đứa lớp 2 cùng chị lớp 4 ngày ngày lội quãng đường đèo để chăm bón cà phê và bắp.

Khổ lắm nhưng con vẫn ráng học, cha thà rằng nén bệnh không khám dành tiền cho con đi học để cuộc đời nó khác với cuộc đời của mình.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s