[OSL 1809][POSITIVE CHANGE]

Nếu được quay lại tuổi trẻ, bạn muốn mình sẽ được làm gì?

Đây là câu hỏi sau khi tôi kết thúc sự án 1809 và trở về với cuộc sống thường nhật như trước kia, chắc có lẽ dư âm từ dự án vẫn còn vang động mãi trong tôi, một phần của tuổi trẻ…

Trước khi bắt đầu dự án, tôi được tổ chức ECO Vietnam Group giao cho phụ trách dự án 1809 (nằm trong chuỗi dự án hè tháng 5,6,7,8). Tôi rất vui nhưng cũng không kém phần lo lắng, một phần tôi nghĩ vì tôi chỉ là thực tập sinh ở đây thôi, còn quá kém cỏi, một phần tôi lo mình sẽ không hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách vẹn toàn… và thế là tôi đã rất sợ như thế.

Thời gian dần trôi qua, tôi học được cách làm thế nào để quản lý dự án của mình hiệu quả hơn, những khâu và bước để chuẩn bị cho nó như là làm Action Plan, lập Logistic list, tất cả các kế hoạch cho Vietnamese culture, cooking, Carnival Event, Camp fire, Culture Night… và cả những kế hoạch dự phòng. Tôi học được cách mọi người trong tổ chức làm việc với nhau rất chân thành và luôn hỗ trợ nhau hết mình, tôi học cách đẩy bản thân vượt qua khỏi những giới hạn bản thân để làm những việc mà trước đây tôi đã từng nghĩ “TÔI KHÔNG THỂ”, học được cách chủ động trong công việc, học được cách làm việc nhóm sao cho hiệu quả và sau những điều đó, tôi có những bước nền để bước vào cuộc hành trình thật sự của mình.

1

Những ngày trải qua dự án 1809 ở xã Hòa Tân, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh với tôi nó như là một giấc mơ, nhưng là một giấc mơ có thật, nó đẹp đến bồi hồi. Ngày đầu tiên tôi được gặp các bạn sinh viên của trường đại học Nanyang, Singapore, một ngôi trường kĩ thuật danh tiếng hàng đầu của đảo quốc Sư Tử. Các bạn đến với dự án với tâm thế sẵn sàng làm, sẵn sàng hỗ trợ, sẵn sàng lắng nghe và luôn thấu hiểu. Chúng tôi đã có thời gian vui vẻ bên nhau, những kỉ niệm gắn bó cùng nhau qua những hoạt động như nấu những món ăn Việt Nam, dạy tiếng Việt, tiệc nướng ngoài trời; trải qua thời điểm ai nấy cũng đều lấm lem nhưng vẫn vui vẻ tự hào trong hoạt động xây dựng và dạy học, cùng nhau làm những món ăn ngon cho các bạn trong đoàn qua hoạt động làm việc nhà… Những điều ấy, cho đến hiện tại làm sao tôi có thể quên được. Những con người vui vẻ hồn nhiên, đầy năng lượng và luôn nỗ lực hết mình vì mục tiêu đã đặt ra. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ có một hôm, vì các bạn ấy lo sẽ chậm tiến độ công việc xây dựng mà trưa hôm đó, đội xây dựng của nhóm sinh viên trường Nanyang đề xuất là họ sẽ không về ăn trưa nữa mà sẽ cố gắng nán lại ở đây để làm cho xong việc vẽ tường (bước cuối cùng sau khi xây dựng xong khu uống nước sạch cho trẻ em). Bản thân tôi đã rất lo cho các bạn vì dường như ai cũng đã thấm mệt. Trời thì nắng như đổ lửa, các bạn ở lại bao gồm 8 người, thế nhưng có một điều tôi rất nể phục các bạn ở chỗ mặc dù thật sự đã đuối sức rất nhiều, nhưng không một ai than thở lấy một lời, vẫn vui vẻ và hồ hởi thực hiện công việc của mình một cách trọn vẹn. Một bạn mệt thì bạn khác thay thế, một số bạn còn lại cầm dù che cho các bạn đang làm nhiệm vụ, miệng ai cũng hát nghêu ngao, đùa giỡn vui đùa cùng nhau, và mọi người xem nó là một công việc rất enjoy chứ không đơn thuẩn là điều ép buộc phải làm cho xong nữa.

Chơi hết mình và cũng làm hết mình, tôi nhận ra được tôi cần học hỏi điều này từ mọi người. Dự án đã mang đến cho tôi, các bạn Vteam cũng như bên phía Steam những giây phút vui vẻ bên nhau, cùng hỗ trợ nhau vì một mục tiêu chung. Chúng tôi đã có khoảng thời gian tuyệt vời và đẹp đẽ cùng nhau. Có thể nói 1809 đã mang lại nhiều cảm xúc và trải nghiệm sau khi hoàn thành dự án, quãng thời gian đó tôi đã sống trọn từng phút từng giây, thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn rất nhiều.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s