[OSL 1813]

SỐNG VỚI TUỔI TRẺ VÀ LÒNG BIẾT ƠN

“Tham gia dự án, tôi vô tình học cách biết ơn.”

Là cựu thành viên của ECO Vietnam Group nhưng tới tận bây giờ, tôi mới thật sự có cơ hội tham gia trọn vẹn một dự án. Tôi đã từng nghe lý thuyết rất nhiều rồi, nhưng tới tận bây giờ mới thật sự được “làm”, được thực hiện.

Tham gia dự án này tôi được sống trong sự biết ơn.39960990_2064313780253792_7711328413750919168_n

Tôi biết ơn các thành viên EVG đã kết nối để mang đoàn về VN thực hiện dự án.
Tôi biết ơn cái cơ duyên để được là một phần của team 1813, được đồng hành cùng mọi người trong gần một tháng ròng rã.
Tôi biết ơn chị Dung, leader luôn có tâm, tận tình, và hài hước, luôn xuất hiện kịp thời ứng cứu khi tôi không làm kịp công việc được giao.
Tôi biết ơn Mai vì đã cùng tôi hỗ trợ team Chef.
Tôi cũng biết ơn các bạn Hong Kong đã chọn VN làm điểm đến.
Tôi biết ơn các thầy cô ở trường Sesame và các anh chị ở trung tâm SportsPoint đã thành lập và duy trì, tạo môi trường, cơ hội cho các bạn thiếu may mắn vươn lên, được sống bình đẳng.
Tôi biết ơn các bạn học sinh trường Sesame đã mở lòng chấp nhận bọn tôi, dù còn nhiều thiếu sót, cho nhóm được “dạy” các bạn, để từ mỗi người trong nhóm đều ít nhiều học được điều gì đó, biết mở lòng hơn, biết lắng nghe hơn…

Ai trong team cũng rất đặc biệt. Các bạn có tuổi trẻ – một tuổi trẻ luôn căng tràn và nhiệt huyết với hy vọng cống hiến.. Các bạn đã mang tới rất nhiều điều tốt đẹp, không chỉ các bạn học sinh mà còn cả các tình nguyện viên tham gia dự án.

Tôi biết ơn và trân trọng tất cả.
Cảm ơn đã cho tôi được tham gia và là một phần của dự án.
Tôi đã được đi, thấy, nghe, cảm, vỡ và học được nhiều điều quý giá.

– Thuý Hằng, TNV dự án 1813 –

#ECOVietnamGroup
#ISL2018

Advertisements

[OSL 1812][Fountain]

Sơ lược dự án
Dự án: FOUNTAIN – mã dự án: 1812
Thời gian: 05 – 18/06/2018
Địa điểm: xã Hoà Tân, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh
Thành phần tham gia: 25 TNV trường Nanyang Technological Singapore và 4 TNV Việt Nam(trong đó có 2 thành viên EVG)

Thành tích:
 Lắp hệ thống máy lọc nước ở trường tiểu học Hoà Tân B
 Dạy học cho các em học sinh ở trường Hoà Tân B
 Thăm 4 hộ nghèo ở xã Hoà Tân
 Vẽ tranh
 Tổ chức các hoạt động, trò chơi ngoài trời cho các em học sinh trường Hoà Tân

 Tổ chức đêm giao lưu văn hóa văn nghệ và đốt lửa trại

Cảm nghĩ từ Tình nguyện viên

“Sau chuyến đi, tôi và bạn nhận được gì?”

Tham gia Project 1812 là một quyết định hoàn toàn tình cờ và không có chủ đích từ trước với tôi. Dự án ban đầu đơn giản là một cơ hội để tôi tham gia vào các dự án tình nguyện và đóng góp vào cộng đồng.

Khi bước vào quá trình chuẩn bị, tôi bắt đầu được tìm hiểu về Service Learning, về cách học thông qua Reflection,… Tôi cảm thấy dần hiểu thêm một chút về EVG, về triết lý và tâm huyết với giáo dục, với thế hệ trẻ của những nhà sáng lập tổ chức…

Và rồi tôi có cơ hội trải nghiệm các khâu chuẩn bị cho một dự án: cần phải lên kế hoạch như thế nào, chuẩn bị logistic, lên dự trù kinh phí, chuẩn bị cho các tình huống có thể phát sinh ra sao… Tất cả đều là những trải nghiệm vô cùng đáng giá đối với bản thân tôi.

Quá trình sống ở xã Hoà Tân thực sự là một trải nghiệm mới mẻ đối với một người từ trước đến nay đa phần sống ở thành phố như tôi: từ những buổi sáng dậy sớm chuẩn bị thức ăn, chia sẻ nơi ăn chốn ở với 28 người mới quen, học cách tự chăm sóc bản thân và chăm sóc những người xung quanh tôi.

Làm việc với các bạn Singapore và các bạn Việt Nam là lúc tôi học được rất nhiều điều quý giá. Thật bất ngờ khi biết rằng để có thể thực hiện dự án này, các bạn tình nguyện viên Singapore đã phải dành ra gần 8 tháng ròng rã để gây quỹ, chuẩn bị giáo án, in ấn tài liệu và chuẩn bị các dụng cụ học tập… Và tôi cũng nhận ra rằng, trách nhiệm của tôi, trong vai trò một tình nguyện viên, không chỉ là trách nhiệm đối với cộng đồng, với những đứa trẻ nơi đây, mà còn là trách nhiệm đối với các bạn Steam và Vteam ở bên cạnh tôi.

Sau chuyến đi, những điều tôi đã và đang nhận được và học được lại là nhiều hơn so với những gì tôi từng nghĩ.
Sau chuyến đi, bản thân tôi thay đổi rất nhiều: về cách làm việc nhóm, về tinh thần luôn hỗ trợ lẫn nhau không ngừng cải thiện và không lùi bước trước khó khăn.
Và sau chuyến đi, bản thân tôi đã thay đổi cũng là nhờ tình yêu thương quan tâm chăm sóc của tất cả mọi người.

Điều làm mình nhớ nhất sau chuyến đi là nụ cười của tất cả mọi người. Có một bạn tình nguyện viên Vteam đã từng tham gia những dự án trước nói với mình rằng “Sao em thấy dự án này thời gian trôi qua nhanh quá. Vào những dự án trước thì phải đếm từng ngày, nhưng trong dự án này chỉ mới chớp mắt một cái đã đến ngày gần cuối cùng mất rồi.”

Cũng là nhờ tinh thần lạc quan, không ngại khó khăn và tính cách đầy hài hước của tất cả mọi người mà chuyến đi trôi qua thật nhẹ nhàng và đầy hào hứng.

Những buổi sáng đi trên con đường miền quê yên ả, xanh mát.
Những buổi chiều về vừa đi vừa chạy vừa chọc nhau trong cơn mưa rao.
Những buổi cà phê cùng hát cùng trò chuyện và cùng cười bên những người bạn.
Những lá thư trao tay vội.
Những bữa cơm đầy ắp tiếng cười và đêm cuối cùng khi dùng loa để đánh thức nhau dậy và cùng tâm sự những điều sâu trong lòng.

Cảm xúc ấy đã trôi qua trong tôi như một giấc mơ. Sau này chắc có lẽ tôi sẽ không thể quên chuyến đi đầy cảm xúc và tiếng cười này. Điều khiến tôi vẫn hối hận duy nhất là không đăng kí tham gia vào dự án sớm hơn, để được trải nghiệm nhiều hơn nữa.

Cảm ơn EVG rất nhiều vì đã trao cho tôi và những bạn tình nguyện viên khác cơ hội để học, để trải nghiệm, để nâng cao tinh thần phục vụ cộng đồng và có những bài học đắt giá cho mai sau!

– Cảm nghĩ từ TNV dự án 1812 –

[OSL 1811][Dynamic]

Sơ lược về dự án

Thời gian: 4/6-18/6/2018

Địa điểm: xã Phong Thạnh, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh

Thành phần tham gia: 25 TNV trường Nanyang Technological Singapore và 5 TNV Việt Nam (trong đó có 3 thành viên EVG).

Thành tích:

  • Xây dựng Hội trường thể thao tại Trung tâm tình nguyện Cộng Đồng
  • Dạy học cho các em học sinh ở trường tiểu học Phong Thạnh B
  • Thăm 4 hộ nghèo ở xã Phong Thạnh
  • Tổ chức các hoạt động, trò chơi ngoài trời cho các em học sinh trường tiểu học Phong Thạnh B
  • Tổ chức đêm giao lưu văn hóa văn nghệ và đốt lửa trại.

Cảm nghĩ của TNV

Dự án 1811 đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc và những kỉ niệm khó phai. Mặc dù không tham gia toàn bộ dự án nhưng chỉ trong vài ngày cũng đã đủ khiến em cảm thấy trân quý những khoảnh khắc bên mọi người. Em thực sự muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến mọi người.

Trước hết là em cảm ơn anh Harry Phạm Văn Anh và chị Thuần Trang vì đã xây dựng được một môi trường học tập thông qua phục vụ cộng đồng này ở Trà Vinh. Chính nhờ vậy mà những TNV Việt Nam như bọn em mới có cơ hội trải nghiệm mô hình Service Learning không đâu xa mà chính ngay trên mảnh đất Việt Nam này. Không cần phải sang nước ngoài mà ngay tại đây bọn em được tiếp xúc với tiếng Anh 24/24, đó là một điều hết sức tuyệt vời.

Bên cạnh đó em muốn gửi lời cảm ơn đến Vteam mình: chị Ngọc, chị Thêu, Dũng và bé Thu. Trước tiên là chị Thêu, nhờ chị mà bọn em mới có được những buổi ăn ngon và không những thế, chị còn quản lý được bọn trẻ nữa-điều mà bọn em hầu như không làm được. Cảm ơn chị Ngọc, chị là một leader tận tâm chỉ bảo bọn em, ngay cả những việc nhỏ chị cũng sẽ nhắc nhở và mặc dù chị rất bận nhưng luôn dành thời gian vui cười với bọn em-đó là một cách tạo động lực cho bọn em mỗi khi bị căng thẳng. Cảm ơn Dũng, nhờ ông mà dự án mới thêm vui đấy, quả thật ông vừa hoàn thành được công việc lại vừa vui vẻ với mọi người, khả năng bonding cực tốt nữa. Và cảm ơn bé Thu nha, dự án này mà không có em là một thiệt thòi lớn đó, chính những câu hỏi ngây thơ của em khiến bầu không khí mệt mỏi trở nên dịu hẳn và em cũng rất nghiêm túc trong công việc nữa.

Cũng không quên cảm ơn STeam nữa. Các bạn rất nhiệt tình, vui vẻ và sẵn sàng giúp đỡ VTeam. Sam, Richie, Willie, Jem và Iggy các bạn thực sự rất dễ thương và tạo ra tiếng cười nhiều nhất cho mọi người đó. Cũng không quên David và Fan tuy không nói chuyện nhiều với nhau nhưng các bạn thực sự rất ấm áp. Các bạn cá nhân là một sắc màu mang đến cho dự án thêm rực rỡ. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

Còn em sau dự án đã học được những gì?

Em học được nhiều thứ lắm đó. Về công việc nhà, em học cách chiên trứng, phi hành, em học cách cắt mận Hà Nội sao cho đẹp… Về đi dạy học, em học được cách áp dụng từng khuôn khổ đối với từng nhóm trẻ khác nhau, không phải chỉ cứ áp dụng một cách với mọi trẻ vì nó sẽ không hiệu quả, được dạy học là niềm đam mê lớn của em. Còn về xây dựng, em học cách tô tường, biết được khó nhọc của bố khi làm thợ xây.

À còn một cái em học được nữa đó là sự chân thành. Bọn nhỏ ở đây đối với em rất chân thành. Lúc em sắp đi bọn nhỏ khóc rất nhiều, có đứa nói: “Nếu chị mà là chị của em thì em sẽ chỉ ở nhà chơi với chị mà thôi”, có đứa lại hỏi: “Khi nào chị lại xuống”. Bọn nhỏ còn tặng em hạc giấy trong đó là lời chúng muốn nói với em, chúng còn tặng gấu bông, tặng sữa tắm… Hôm em đi bọn nhỏ còn bảo em đặt hòn đá vào tay và nắm chặt lại. Đó như là lời chúc cũng như hứa hẹn sẽ gặp lại nhau.

Dự án tuy đã khép lại nhưng miền kí ức thì mãi còn đó. Mỗi dự án luôn đọng lại trong mỗi chúng ta những kỉ niệm khó phai. Xin cảm ơn mọi người đã trở thành mảnh ghép tuyệt vời trong bức tranh 1811 trên chặng đường tuổi trẻ của em.

Vì tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại nên hãy sống hết mình cống hiến hết mình và học tập hết mình các bạn nhé.

[OSL 1810][Youth Heart]

Sơ lược dự án

Dự án: Youth Heart– mã dự án: 1810

Thời gian: 2/6-8/6/2018

Địa điểm: xã phong thạnh, thành phố Trà Vinh, tỉnh Trà Vinh

Thành phần tham gia: 27 học sinh và 4 thầy cô trường ST Andrew ‘s Junior College và 4 TNV Việt Nam (trong đó có 2 thành viên EVG)

Thành tích:

  • Xây dựng 2 bồn chứa nước cho 2 hộ dân
  • Dạy học cho các em học sinh ở trường tiểu học Phong Thạnh
  • Thăm 4 hộ nghèo ở xã Phong Thạnh
  • Tổ chức các hoạt động, trò chơi ngoài trời cho các em học sinh trường Tiểu học Phong Thạnh
  • Tổ chức một buổi workshop chia sẻ về ASEAN.

Cảm nhận của Tình Nguyện Viên Việt Nam

Đăng kí và được chọn là một phần của dự án 1810 là quyết định đúng đắn nhất của em từ trước đến nay . Thời gian trong dự án không chỉ mang lại cho  nhiều kỷ niệm khó quên mà còn mang lại những mối quan hệ mới, những trải nghiệm mới và cơ hội để nhìn lại bản thân mình một lần nữa.

Trong suốt chuyến đi, với tư cách là một người mới, bản thân em đã phải đối mặt với nhiều thử thách ‘lần đầu’ như lần đầu tiên làm tình nguyện trong một dự án cộng đồng thực sự, lần đầu tiên chơi với các bé, lần đầu tiên chịu trách nhiệm về một công việc thực thụ ,…

Chỉ có 1 tuần nhưng em đã học được rất nhiều thứ thông qua các hoạt động bình thường hằng ngày như giảng dạy, công việc xây dựng hoặc chỉ là những cuộc nói chuyện với những người tình nguyện khác. Em đã học được rằng một sự chuẩn bị kĩ lưỡng và có kế hoạch sẽ làm mọi thứ dễ thở hơn. Em cũng học được cách mở rộng trái tim mình với mọi người, và sau chuyến đi em nhận ra mình rất may mắn và càng ngày cangf trân trọng những gì mình đang có

Ở xã Phong Thạnh, mọi người phải sống trong điều kiện sống không được tốt như ở nhà : không có máy lạnh, nước nóng, máy hút bụi, máy giặt … Mỗi ngày, sau bữa tối, tất cả mọi người đều phải xếp hàng chờ tắm, đánh răng và đi vệ sinh. mà Còn có những bữa ăn trong bóng tối (một vài lần khi thư viện cúp điện), ngủ trên thảm, làm việc dưới thời tiết nóng và bị muỗi cắn mỗi đêm. Mặc dù có nhiều khó khăn, nhưng tất cả luôn bên nhau và luôn gần gũi với nhau như một gia đình. Dự án này mang đến cho em thêm nhiều người bạn,  khác ngôn ngữ và vung miền nhau phải sống nhau và tạo nên những tình bạn đẹp

Em cũng rất vui được sống và làm việc với 3 tình nguyện viên Việt nam, những con người rất nhiệt tình, tử tế và có trách nhiệm .

Lời cuối cùng, em muốn nói lời cảm ơn tới tổ chức ECO Việt Nam .Cảm ơn EVG vì đã tin tưởng và tạo cơ hội cho em  để được trở thành một phần của dự án này. Em đã nhận được rất nhiều thứ sau chuyến đi này, có nhiều bạn bè hơn, nhiều kinh nghiệm hơn, nhiều ý tưởng và động lực để làm những công việc ý nghĩa phục vụ cho cộng đồng. Một lần nữa,em xin cám ơn EVG rất nhiều!!

 

[OSL 1809][POSITIVE CHANGE]

Nếu được quay lại tuổi trẻ, bạn muốn mình sẽ được làm gì?

Đây là câu hỏi sau khi tôi kết thúc sự án 1809 và trở về với cuộc sống thường nhật như trước kia, chắc có lẽ dư âm từ dự án vẫn còn vang động mãi trong tôi, một phần của tuổi trẻ…

Trước khi bắt đầu dự án, tôi được tổ chức ECO Vietnam Group giao cho phụ trách dự án 1809 (nằm trong chuỗi dự án hè tháng 5,6,7,8). Tôi rất vui nhưng cũng không kém phần lo lắng, một phần tôi nghĩ vì tôi chỉ là thực tập sinh ở đây thôi, còn quá kém cỏi, một phần tôi lo mình sẽ không hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách vẹn toàn… và thế là tôi đã rất sợ như thế.

Thời gian dần trôi qua, tôi học được cách làm thế nào để quản lý dự án của mình hiệu quả hơn, những khâu và bước để chuẩn bị cho nó như là làm Action Plan, lập Logistic list, tất cả các kế hoạch cho Vietnamese culture, cooking, Carnival Event, Camp fire, Culture Night… và cả những kế hoạch dự phòng. Tôi học được cách mọi người trong tổ chức làm việc với nhau rất chân thành và luôn hỗ trợ nhau hết mình, tôi học cách đẩy bản thân vượt qua khỏi những giới hạn bản thân để làm những việc mà trước đây tôi đã từng nghĩ “TÔI KHÔNG THỂ”, học được cách chủ động trong công việc, học được cách làm việc nhóm sao cho hiệu quả và sau những điều đó, tôi có những bước nền để bước vào cuộc hành trình thật sự của mình.

1

Những ngày trải qua dự án 1809 ở xã Hòa Tân, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh với tôi nó như là một giấc mơ, nhưng là một giấc mơ có thật, nó đẹp đến bồi hồi. Ngày đầu tiên tôi được gặp các bạn sinh viên của trường đại học Nanyang, Singapore, một ngôi trường kĩ thuật danh tiếng hàng đầu của đảo quốc Sư Tử. Các bạn đến với dự án với tâm thế sẵn sàng làm, sẵn sàng hỗ trợ, sẵn sàng lắng nghe và luôn thấu hiểu. Chúng tôi đã có thời gian vui vẻ bên nhau, những kỉ niệm gắn bó cùng nhau qua những hoạt động như nấu những món ăn Việt Nam, dạy tiếng Việt, tiệc nướng ngoài trời; trải qua thời điểm ai nấy cũng đều lấm lem nhưng vẫn vui vẻ tự hào trong hoạt động xây dựng và dạy học, cùng nhau làm những món ăn ngon cho các bạn trong đoàn qua hoạt động làm việc nhà… Những điều ấy, cho đến hiện tại làm sao tôi có thể quên được. Những con người vui vẻ hồn nhiên, đầy năng lượng và luôn nỗ lực hết mình vì mục tiêu đã đặt ra. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ có một hôm, vì các bạn ấy lo sẽ chậm tiến độ công việc xây dựng mà trưa hôm đó, đội xây dựng của nhóm sinh viên trường Nanyang đề xuất là họ sẽ không về ăn trưa nữa mà sẽ cố gắng nán lại ở đây để làm cho xong việc vẽ tường (bước cuối cùng sau khi xây dựng xong khu uống nước sạch cho trẻ em). Bản thân tôi đã rất lo cho các bạn vì dường như ai cũng đã thấm mệt. Trời thì nắng như đổ lửa, các bạn ở lại bao gồm 8 người, thế nhưng có một điều tôi rất nể phục các bạn ở chỗ mặc dù thật sự đã đuối sức rất nhiều, nhưng không một ai than thở lấy một lời, vẫn vui vẻ và hồ hởi thực hiện công việc của mình một cách trọn vẹn. Một bạn mệt thì bạn khác thay thế, một số bạn còn lại cầm dù che cho các bạn đang làm nhiệm vụ, miệng ai cũng hát nghêu ngao, đùa giỡn vui đùa cùng nhau, và mọi người xem nó là một công việc rất enjoy chứ không đơn thuẩn là điều ép buộc phải làm cho xong nữa.

Chơi hết mình và cũng làm hết mình, tôi nhận ra được tôi cần học hỏi điều này từ mọi người. Dự án đã mang đến cho tôi, các bạn Vteam cũng như bên phía Steam những giây phút vui vẻ bên nhau, cùng hỗ trợ nhau vì một mục tiêu chung. Chúng tôi đã có khoảng thời gian tuyệt vời và đẹp đẽ cùng nhau. Có thể nói 1809 đã mang lại nhiều cảm xúc và trải nghiệm sau khi hoàn thành dự án, quãng thời gian đó tôi đã sống trọn từng phút từng giây, thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn rất nhiều.

[OSL 1807][Energetic]

BÀI TỔNG KẾT DỰ ÁN 1807

  1. Sơ lược dự án

Dự án: ENERGETIC – mã dự án: 1807

Thời gian: 14/05 – 28/05/2018

Địa điểm: xã Phong Thạnh, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh.

Thành phần tham gia: 27 TNV trường Nanyang Technological University và 3 TNV Việt Nam (trong đó có 2 thành viên EVG).

Thành tích:

  • Xây dựng xong sân thể thao.
  • Dạy học cho các em học sinh ở trường Phong Thạnh B.
  • Tổ chức các hoạt động, trò chơi ngoài trời cho các em học sinh trường Phong Thạnh B.
  • Tổ chức hoạt động dạy tiếng Việt và hướng dẫn nấu các món ăn Việt cho các bạn S-team.
  • Tổ chức buổi culture sessions để chia sẻ văn hóa Việt-Sing.
  • Thăm 4 hộ nghèo ở xã Phong Thạnh.
  • Tổ chức thành công culture night và library event.
  • Thăm bảo tàng chiến tranh.
  • Thăm khu vực sông Mê Công.

 

Quá trình thực hiện dự án:

  1. Xây dựng:

Dưới thời tiết oi bức của tháng năm ở Trà Vinh, với những công việc nặng nhọc chưa từng làm lần nào tuy nhiên các bạn vẫn nhiệt tình làm việc không ngưng nghỉ, nụ cười luôn rạng rỡ trên những khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, mồ hôi.

 

  1. Dạy học:

Quá trình đến trường học đầy gian nan, vất vả tuy nhiên rất vui vẻ ca hát cùng nhau. Nhất là khi nhìn thấy những khuôn mặt đầy mong chờ của những đứa trẻ, niềm hạnh phúc dường như vỡ òa, những tiết học đầy ắp tiếng cười, sự cố gắng không ngừng nghỉ của những đứa trẻ khiến cho trái tim của những tình nguyện viên dù là S-team hay V-team cũng tràn đầy sự ấm áp.

  1. Nấu ăn:

Bên cạnh những giờ làm việc vất vả, lấm lem thì cũng là những khoảng khắc đầy ắp niềm vui tiếng cười khi ngồi bên nhau ăn những món ăn truyền thống Việt Nam do chính tay mình nấu.

  1. Hoạt động khác:

Sau những ngày hoạt động vất vả là những ngày cuối tuần thư dãn vui vẻ bên nhau với những hoạt động như : library event, cùng nhau nấu món Việt , thăm hộ dân, culture night, campfire,…

Dự án kết thúc tốt đẹp vượt ngoài mong đợi của mọi người, sân thể thao đã xây xong. Những cung bậc cảm xúc thăng trầm trong lòng mỗi người chẳng bao giờ phai nhòa theo năm tháng. Những kinh nghiệp quý giá, những giọt nước mắt khi phải chia ly nhau sau hai tuần gắn bó sẽ mãi mãi đọng trong ký ức của mỗi tình nguyện viên . Năng động làm việc không ngừng nghỉ đúng như tên của dự án ENERGETIC.

CẢM NHẬN CỦA TÌNH NGUYỆN VIÊN.

Thật khó để viết nên những dòng này vì tất cả mọi cảm xúc những ngày ấy cứ trào ra không ngừng, không biết nên bắt đầu từ đâu, cũng chẳng biết nói như thế nào. Tất cả cứ ngỡ như một giấc mộng.

Nhớ lắm cái giây phút nhảy cà tưng cà tưng vì vui mừng khi nhận được thư chúc mừng từ EVG khi được tham gia dự án, rồi cả cái cảm xúc muốn trào nước mắt ra khi thấy cái nắng trưa gay gắt giữa thắng năm ở Trà Vinh mà không trào ra được, có lẽ vì nó bị bốc hơi ngay vừa khi được tạo ra. Cả cái cảm xúc ngạc nhiên khi nhìn thấy lũ trẻ con vây xung quanh mình để được trả lời câu hỏi :” Ngày mai có học nữa không cô?” Còn cả cái cảm xúc run rẩy lần đầu tiên trong đời làm MC. Và cảm giác thanh bình từ trong tâm hồn tưởng chừng chẳng bao giờ có.

Thời gian 2 tuần cùng nhau làm việc với 29 con người ( gồm 27 bạn S-team và 2 bạn V-team) tôi như tìm lại được chính mình. Tôi hiểu được sự nỗ lực là gì khi nhìn các bạn bên S-team cố gắng làm quen với những công việc chưa bao giờ làm, tôi hiểu được năng động là gì khi tham gia những hoạt động cuối tuần rộn rã đầy ắp tiếng cười, tôi hiểu được hạnh phúc là gì khi thấy bọn trẻ đến lớp không vắng ngày nào dù nắng hay mưa, tôi hiểu được rằng… bản thân mình may mắn đến dường nào.

CẢM ƠN là điều duy nhất tôi có thể nói. Cảm ơn EVG đã cho tôi cơ hội tìm lại bản thân,Cảm ơn leader V-team, người phụ nữ quyền lực đầy ấm áp. Cảm ơn các bạn S-team đã cho tôi hiểu hơn về cuộc sống. CẢM ƠN MỌI NGƯỜI VÀ TẠM BIỆT.

[OSL 1805][Youthsmile]

  1. Sơ lược dự án

Dự án : YouthSmile – Mã dự án : 1805

Thời gian : 18 – 31 tháng 3 năm 2017 (14 ngày)

Địa điểm : xã Phong Thạnh, Huyện Cầu Kè, Tỉnh Trà Vinh.

Thành phần tham gia : 24 tình nguyện viên từ trường Ngee Ann Polytechnic và 3 tình nguyện viên của EVG.

Thành tích :

  • Xây một ngôi nhà cho hai anh em mồ côi.
  • Dạy thí nghiệm vật lý tại trường THCS Phong Thạnh.
  • Sửa sang lại phòng thí nghiệm vật lý của trường.
  • Thăm hỏi bốn nhà dân địa phương.
  • Thăm quan chùa tại địa phương
  • Bắt cá
  • Tổ chức hoạt động ngoài trời cho học sinh
  • Tổ chức Culture night và đốt lửa trại
  1. Quá trình thực hiện dự án

Chuẩn bị cho dự án

Trước khi dự án xảy ra, tình nguyện viên đã có khoảng 1 tháng để chuẩn bị. Chúng tôi đã được giới thiệu về EVG, được đào tạo về First Aid.

Trang trí nón lá như một món quà cho những người bạn mới đến từ Singapore.

Ngày đầu tiên:

Vào ngày 18 tháng 3, các tình nguyện viên của EVG tập trung tại EVG Hub để chuẩn bị tất cả các vật dụng cần thiết. Chúng tôi đến sân bay với anh Harry và chị Trang để đón các tình nguyện viên từ trường Ngee Ann Poly. Vì đây là lần đầu tiên tình nguyện EVG tham dự một dự án OSL, chúng tôi rất háo hức và vui mừng cho buổi gặp mặt đầu tiên. Sau khi chụp ảnh, cả nhóm lên xe buýt và bắt đầu cuộc hành trình. Trên xe buýt, anh Harry đã giới thiệu ngắn về ECO Vietnam Group và sau đó mọi người giới thiệu tên, sở thích của họ. Chúng tôi đã có bữa ăn đầu tiên với nhau tại Nhà hàng Trung Lương. Chúng tôi đến khách sạn vào khoảng 10 giờ tối, vì vậy sau khi làm thủ tục nhận phòng, V-team đã có buổi họp với anh Harry và chị Trang để chuẩn bị cho công việc ngày mai.

Sáng ngày hôm sau, một buổi lễ chào mừng đã được tổ chức tại xã Phong Thanh giúp tình nguyện viên có nhiều niềm tin và động lực cho những ngày tới.

Những ngày làm việc tại xã Phong Thạnh:

Những ngày tiếp theo, dù phải làm việc vất vả và phần lớn là công việc mới mẻ, mọi người đã cố gắng học hỏi và giúp đỡ nhau để vượt qua được khó khăn và thử thách. Chuyến đi đã ghi lại biết bao mồ hôi, nụ cười, nước mắt cũng như tình bạn mà có thể các thành viên chỉ trải qua một lời trong đời.

Những bài học thí nghiệm từ tình nguyện viên

Mỗi ngày, toàn bộ nhóm sẽ được chia thành 3 nhóm đội, một là đội giảng dạy, hai là đội xây dựng và đội là “giữ nhà”. Đội “giữ nhà” có trách nhiệm nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa trong khi những người khác đang làm việc tại trường và khu xây dựng.

Vào ngày 24 tháng 3, cả nhóm đã có một buổi sáng ý nghĩa với hoạt động House Hold Visit tại xã Phong Thành. S-Team có cơ hội để biết thêm về cuộc sống hàng ngày của người dân địa phương và những khó khăn của họ. Buổi chiều, mọi người đến thư viện để tổ chức Library Event cho học sinh. Mặc dù mệt, mọi người đều có một kỳ nghỉ đáng nhớ.

Vào ngày 25 tháng 3, mọi người đã có cơ hội đến thăm hai ngôi chùa và thử tài bắt cá.

Vào ngày 27 tháng 3, chúng tôi đã có một tiệc chia tay ấm áp với giáo viên và học sinh trường THCS Phong Thành.

Vào ngày 28 tháng 3, chúng tôi đã có buổi lễ khánh thành ngôi nhà mới, ăn trưa với chính quyền địa phương và tổ chức đêm giao lưu văn hoá cùng với dự án 1806.

 Cảm nhận của tình nguyện viên

Trần Kim Oanh

Đây là lần đầu tiên tôi tham gia dự án tình nguyện dài ngày như thế mà còn ở xa thành phố , ngoài mang tâm trạng háo hức ra thì tôi cũng rất lo lắng và bối rối liệu rằng có tương tác được với mấy bạn Sing hay không ,..vv… Suy nghĩ đủ thứ linh tinh trên đời !!!!

Cho đến những ngày gặp mặt đầu tiên cũng không hết tâm trạng ấy ,nhớ lần đầu tiên tôi giới thiệu tên là trên chuyến xe bus xuống Trà Vinh : ‘’Hi! I’m Orin!’’ , tất cả mọi người đều đồng thanh chào lại , ‘’Hello , Orin!’’. Dường như lúc ấy mọi nỗi lo âu đã vơi đi phân nữa! Bây giờ mọi người đã là bạn của nhau!

Cảm ơn ECO VIETNAM GROUP đã tạo ra môi trường cho chúng tôi được thử sức mình. Tất cả những hoạt động trong OSL đều là lần đầu tiên trong đời được làm những chuyện ấy!!

Từ việc dậy sớm đi chợ , dạy học vật lý, đi xây nhà , đến đi thăm hộ dân , tổ chức một buổi giao lưu văn hóa hoàng tráng , dịch một- một , làm MC,…vv…. Mọi thứ đều mới mẻ và không thiếu phần khó khăn , những bài học tôi nhận được nhiều hơn thế nữa , trái tim của tôi được lấp đầy bởi những yêu thương chân chất nhất . Niềm vui sướng khi được giúp đỡ người khác ,mang lại cho họ nụ cười là cảm xúc trào dâng trong tôi không thể dùng lời để tả . Nó là những trãi nghiệm quý giá mà tôi có được .

Nhớ những lần đi xây dựng , nắng chang chang , chúng tôi vẫn cười toe toét cùng với những giọt mồ hôi nhễ nhại lăn trên gò má . Thương những lần trò chuyện , chia sẽ cùng bé Thanh , nhớ ánh mắt trìu mến của em . Tôi có cảm giác như chị em ruột thịt trong nhà . Chắc rằng các bạn Steam cũng cảm thấy như thế .Tôi cảm nhận rằng họ đã dồn hết tâm tư tình cảm , hi vọng vào từng viên gạch , mẻ hồ , ngoài ra còn rất chăm chút vẽ con Doreamon mà em thích trong phòng ngủ.  Chỉ mong em có một căn nhà yêu thích , che chở nắng mưa , và là động lực cho em học tập tiến bức vào tương lai tươi sáng.

Nhớ những nụ cười ấm áp và sự tiếp đón nồng nhiệt từ người địa phương , nhớ người phụ nữ gần chỗ xây dựng luôn đem nón lá ra cho chúng tôi , vì sợ chúng tôi say nắng!! ^^ Nhớ người chú chặt dừa cho chúng tôi uống giữa chiều nắng gắt !

Nhớ những giờ dạy trên lớp , nhớ những ánh mắt trầm trồ được xem những thí nghiệm vật lý. Vì đây đều là lần đầu tiên các em được thực hành vật lý trong phòng lab. Nhớ những gương mặt trẻ thơ rạng ngời khi vui chơi cùng các bạn Steam .Nhớ những lúc chúng tôi karaoke rần rần trên xe bus .

Và Những lần được nghe chia sẻ của người dân địa phương, chúng tôi nhận ra vẫn có rất nhiều  những hoàn cảnh không may xảy ra xung quanh chúng tôi, và họ cần sự giúp đỡ từ những người khác để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

14 ngày không dài nhưng đủ để chúng tôi học hỏi được nhiều thứ, những điều có thể thay đổi cách sống, cách nghĩ của chúng tôi. Nếu có ai đó hỏi tôi có muốn dự án kéo dài hơn không, tôi sẽ trả lời là “có”. Tôi ước chúng tôi có thêm thời gian để phục vụ, học hỏi, hiểu nhau cũng như để gần gũi nhau hơn nữa.

Dự án đã kết thúc nhưng tiếng vang cũng như những kỷ niệm đẹp và tất cả những điều chúng ta học hỏi được chắc chắn sẽ ở bên chúng ta trong tương lai.

Một lần nữa xin cảm ơn EVG, cảm ơn tất cả mọi người.

Lê Thị Như Ý

14 ngày với dự án 1805, đặc biệt là 11 ngày ở Huyện Cầu Kè, đã dạy tôi rất nhiều bài học quý giá mà tôi không thể tìm thấy trong các chương trình tình nguyện khác. Bài học đầu tiên là những khó khăn khi tổ chức một dự án, đặc biệt là một dự án làm việc với người ngoại quốc. Chúng ta phải quan tâm đến sự an toàn, thói quen ăn uống, và đôi khi cả tư trang của họ. Khó khăn hơn khi đôi lúc họ không nhận ra sự an toàn của bản thân quan trọng như thế nào. Nhiều tình nguyện viên không đeo mũ, khẩu trang khi họ làm công việc xây dựng. Tôi nghĩ các bạn nhậu quá nhiều, nhưng tôi không thể làm gì được vì các bạn được sự cho phép của thầy Andy. Theo tôi, họ chỉ nên nhậu vào cuối tuần vì nếu họ nhậu mỗi ngày, hình ảnh của họ với người dân địa phương có thể bị ảnh hưởng. Một số người nói với tôi rằng “Không có gì xảy ra” tuy nhiên nó không có nghĩa là “Sẽ không có chuyện gì xảy ra”. Bài học thứ hai là làm thế nào để giao tiếp với không chỉ tình nguyện viên của Singapore mà cả người dân địa phương như giáo viên, học sinh. Bởi vì nếu có bất kỳ sự hiểu lầm nào rất khó để giải thích sau đó. Với sinh viên, tôi cần phải kiên nhẫn và bình tĩnh hơn vì các em rất ngay thơ và dễ bị tổn thương. Đây là lần đầu tiên các em có cơ hội học thí nghiệm vật lý, có rất nhiều điều mới nên tôi rất tiếc vì không có nhiều thời gian để giải thích rõ hơn cho các em.

Trở thành tình nguyện cho dự án này là một trong những quyết định ý nghĩa nhất trong đời của sinh viên tôi. Những ngày đầu thật khó khăng khi tôi không biết phải làm gì và làm thế nào để tôi có thể giao tiếp với S-team. Tôi phải học nhiều điều và để ý đến cả những chi tiết nhỏ. Tuy nhiên, trở ngại lớn nhất mà tôi phải đối mặt là rào cản ngôn ngữ. Sau khi nói chuyện với các bạn nhiều hơn, tôi đã học được rất nhiều điều thú vị từ họ như tinh thần trách nhiệm, tài năng, tình bạn của họ. Tôi nhận ra khi chúng ta mở lòng với người khác, họ có thể cảm nhận mà không cần quá nhiều ngôn từ để giải thích. Về hoạt động giảng dạy, tôi có thể hiểu được khó khăn khi học sinh từ một trường học ở nông thôn học các thí nghiệm vật lý với người nước ngoài. Tuy nhiên, các em đã cố gắng hết sức tập trung,  làm theo hướng dẫn của S-team và lắng nghe lời giải thích của tôi. Tôi có thể cảm thấy các em rất mong muốn được học những thứ mới và đôi khi sự phấn khích của các em khi tự mình tiến hành các thí nghiệm làm cho tôi cảm thấy thực sự hạnh phúc. Tôi cũng đã có cơ hội chơi chung với các em. Tôi yêu nụ cười của các em học sinh rất nhiều. Đôi khi, các em còn ngại S-team, nhưng nhờ sự thân thiện của các bạn Sing, nhiều học sinh đã tự tin hơn và dường như không còn khoảng cách giữa mọi người với nhau. Về hoạt động xây nhà, tôi có thể cảm thấy nỗ lực của S-team khi họ muốn hoàn thành ngôi nhà đúng thời gian. Mặc dù họ không biết gì về việc xây dựng một ngôi nhà trước khi họ đến đây, họ học hỏi và nghe theo những người thợ một cách nghiêm túc. Tôi cũng thích cách họ tận hưởng công việc của mình (nghe nhạc, trêu đùa, hút thuốc và cả ăn kem). Tuy nhiên, điều đọng lại trong tâm trí tôi nhiều nhất là thái độ của Thanh và các thành viên trong gia đình em. Họ đã đối xử với S-team với tất cả trái tim và sự chân thành. Tôi không thể quên nụ cười và giọt nước mắt của em vào ngày cuối cùng của dự án, em đã trải qua quá nhiều bất hạnh trong cuộc đời mình rồi. Từ nay, em có quyền được hạnh phúc như bao người khác. Cuối cùng, tôi xin bày tỏ sự kính trọng đối với anh Harry Văn An và chị Thuận Trang. Tôi thực sự đánh giá cao những đóng góp của anh chị cho sự phát triển của hoạt động tình nguyện vì sự phát triển cộng đồng ở nước ta. Tôi hy vọng anh chị sẽ tiếp tục công việc ý nghĩa của mình và trở thành một cầu nối để giới thiệu nhiều tổ chức hơn nữa tới Việt Nam trong tương lai.